Chủ đề: Phù Mỹ quê hương mình |
 |
| Người gửi |
|
hà an mỹ Lúa mạ 3 lá


Thành viên từ: 22/02/2010 Quốc tịch: Vietnam Bài viết: 111
|
| Bài: 26/07/2010 lúc 10:39 AM | Địa chỉ máy đã được log
|
|
|
Tôi mở topic mới nói về quê hương Phù Mỹ của tôi và những anh em khác của Diễn đàn.
Người con sinh ra trên quê hương Phù Mỹ phải sớm lang bạt rời khỏi quê hương vì chiến tranh và cuộc sống. Bước chân lang bạt khắp mọi miền... Nhưng khi nói về nơi chôn nhau cắt rốn của mình thì không viết nổi một trang giấy. Cuộc đời là thế, và mong mọi người con quê hương Phù Mỹ cảm thông và chia sẻ.
__________________ Quy Nhơn...
Con đường nghiêng em hát bên tôi.
Gió và tóc...nắng và nước mía
|
| Lên trên |
|
| |
VinhXuan Lúa mạ 3 lá


Thành viên từ: 12/08/2009 Bài viết: 212
|
| Bài: 26/07/2010 lúc 2:39PM | Địa chỉ máy đã được log
|
|
|
Trời, định viết bài Phù Mỹ nữa hay sao đó Pác?
|
| Lên trên |
|
| |
hà an mỹ Lúa mạ 3 lá


Thành viên từ: 22/02/2010 Quốc tịch: Vietnam Bài viết: 111
|
| Bài: 26/07/2010 lúc 4:13PM | Địa chỉ máy đã được log
|
|
|
PHÙ MỸ QUÊ HƯƠNG MÌNH
Phù Mỹ là một huyện nằm ở phía bắc tỉnh Bình Định. Theo chiều Bắc - Nam của Quốc lộ 1 thì ranh giới Phù Mỹ từ km 970 đến km 1000 (số ước chừng). Phía bắc giáp Hoài Nhơn, Nam và Tây nam giáp Phù Cát. Phía tây bắc có một phần giáp Hoài Ân và hiển nhiên phía đông là biển.
Trong những năm tháng chiến tranh, Phù Mỹ cũng là nơi chịu nhiều bom đạn của Mỹ đổ xuống vùng đất này. Có những nơi là “ vùng trắng” của máy bay oanh kích và pháo bầy. Xóm làng xác xơ vì bom đạn.
Phù Mỹ có di tích lịch sử chiến thắng Đèo Nhong. Tôi chỉ nhớ hồi còn bé, khi nghe tiếng nổ cái ùm (đề -pa) cha mẹ tôi ẵm anh em tôi xuống hầm. Khi thì chiến sự ở đồi Miếu thuộc xã Mỹ Thành. Thỉnh thoảng có những quả pháo mồ côi, bắn từ Phù Mỹ xuống đồi Hội Thuận giáp Mỹ Tài, lại rơi xuống quê tôi. Rồi pháo hạng nặng từ tàu biển bắn vào. Pháo này nổ nghe kinh hoàng và sức tàn phá thuộc loại kinh khủng. Quê tôi không còn một hàng dừa nào nguyên vẹn. Không một thửa ruộng muối nào không có những hố đạn pháo. Những cây Đước, cây Bần, cây Mắm trơ trọi chỉ còn than. Những ngọn cây đổ quặp xuống cả một vùng.
Di tích chiến thắng Đèo Nhong. Ảnh: Trần Ngọc Viễn
Thời đó Phù Mỹ có 14 xã: Mỹ Thắng, Mỹ Trinh, Mỹ Đức, Mỹ Lộc, Mỹ Lợi, Mỹ Phong, Mỹ Hòa, Mỹ Hiệp, Mỹ Quang, Mỹ Tài, Mỹ Cát, Mỹ Chánh, Mỹ Thành, Mỹ Thọ.
Một mảnh đất cũng lắm đau thương của một thời chiến tranh. Rất nhiều bia tưởng niệm, bia ghi lại tội ác của kẻ thù được xây dựng trên đất Phù Mỹ. Bia di tích tội ác của Mỹ - ngụy ở ngay đầu cầu Bình Trị là một ví dụ.
Khi trở lại quê hương sống bằng nghề đi biển. Tôi mới biết Phù Mỹ có một vùng biển rất đẹp như trong tranh thủy mạc xưa. Bãi cát trắng dài xen lẫn giữa những ngọn núi, từ thôn Vĩnh Lợi - Mỹ Thành (cửa biển Đề Gi) kéo dài đến cửa Hà Ra - Mỹ Đức. Đoạn này có thắng cảnh Mũi Rồng và ngọn Hải Đăng ở Mỹ Thọ. Có thể đây là bãi cát dài nhất của tỉnh Bình Định.
CON ĐƯỜNG ĐỂ ĐI VỀ QUÊ TÔI
1. Từ thị trấn Phù Mỹ
Mỹ Cát nằm ở phía đông của huyện Phù Mỹ. Nằm trên trục đường từ thị trấn Phù Mỹ đi Mỹ Thọ với chiều dài trên dưới 20km. Tại ngã ba An Lương thuộc xã Mỹ Chánh đi thẳng về hướng đông là xã Mỹ Cát. Nếu quẹo trái ra hướng Bắc là Mỹ Thành và Mỹ Thọ. Chợ An Lương là một trong những chợ phiên lớn của huyện. Cứ 5 ngày nhóm chợ một lần vào các ngày mùng 3, 8, 13, 18, 23, 28 Âm lịch. Cứ đến ngày này bà con trong huyện và vùng Phù Cát kế cận mang hàng hóa nông sản về tập trung bán ở đây. Từ ký ớt khô đến con trâu, con bò đều có cả. Mỗi phiên chợ có đến hàng nghìn người tham gia đông vui như ngày hội.
Muốn về Mỹ Cát phải vượt qua hai con sông là Lu Xiêm Giang và sông La Tinh (còn gọi là sông Cả hay sông Mỹ Cát ). Cả hai con sông này chảy song song với nhau cách nhau chừng hơn trăm thước. Cầu An Xuyên bắc qua sông Lu Xiêm Giang và cầu An Mỹ bắc qua sông La Tinh.
2. Từ ngã ba Nhà Đá - Mỹ Hiệp
Từ bắc vào nam theo QL1 qua khỏi thị trấn Phù Mỹ chừng vài km thì gặp một ngã ba bên trái. Đấy cũng là con đường nối QL1 từ Mỹ Hiệp - Mỹ Tài - Mỹ Cát - Mỹ Chánh - Chợ An Lương. Nghe đâu đây là vùng đất trong chiến tranh các du kích của ta được trổ nghề bắn tỉa, cũng là nơi bị càn quét với một mật độ dày đặc. Từ đường QL1 xuống thì phía bên phải là ruộng đồng nhưng bên trái là núi. Mỹ Tài có chợ Đỗ cũng là chợ phiên vào các ngày 4,9,14,19,24,29 Âm lịch. Chợ Đỗ là chợ gần như chuyên bán về nông sản là nhiều, không đầy đủ như chợ An Lương - Mỹ Chánh. Mỹ Tài là một trong những địa phương có nhiều người thành đạt. Trong đội ngũ trí thức có học vị Tiến sĩ, có lẽ Mỹ Tài là xã có nhiều nhất của huyện Phù Mỹ và cả tỉnh. Qua khỏi chợ Đỗ chừng vài km thì trục đường đi song song với sông La Tinh. Sông La Tinh đoạn này là ranh giới tự nhiên giữa hai huyện Phù Mỹ và Phù Cát. Khỏi địa phận Mỹ Tài là đến thôn Hội Thuận - Mỹ Cát.
3. Từ ngã ba Chợ Gồm - Cát Hanh
Qua khỏi huyện Phù Mỹ thì xã đầu tiên của huyện Phù Cát là Cát Hanh. Đây là xã anh hùng, điều đó cũng nói lên sự chịu đựng hy sinh mất mát của người dân vùng này trong chiến tranh. Tuyến đường này đi qua những xã nào thì tôi không rõ vì hiếm khi tôi đi qua. Tôi chỉ biết nó kéo dài từ QL1 xuống đến Cát Minh và chạy thẳng xuống cửa biển Đề Gi thuộc xã Cát Khánh. Tại Cát Minh cũng có một cái chợ nhóm theo phiên là chợ Gành thuộc thôn Đức Phổ. Chợ Gành là chợ gần biển nên hàng hóa gần như là đồ biển là nhiều.Từ chợ Gành ngược ra hướng bắc qua một con lạch nước mặn nhỏ là đến thôn An Mỹ quê tôi. Đường từ chợ Gành về quê tôi nay là tỉnh lộ 639 đi dọc biển của tỉnh Bình Định. Nó xuất phát từ ngã tư Tuy Phước ra đến tận Hoài Nhơn. Cát Minh và Cát Khánh là hai xã của huyện Phù Cát giáp với đầm nước lợ Đề Gi theo vòng cung phía nam. Xã Mỹ Cát và xã Mỹ Thành của huyện Phù Mỹ giáp Đề Gi theo vòng cung phía Bắc.
Xã Mỹ Cát có 4 thôn: An Mỹ, Trinh Long Khánh, Chánh Hội và Hội Thuận. Vì là xã cuối cùng phía đông và phía nam của huyện nên quê tôi giáp với xã Cát Minh, Cát Tài của huyện Phù Cát.
Ngọn Hải Đăng ở biển Tân Phụng. Ảnh sưu tầm
Trong 4 thôn thì duy nhất thôn An Mỹ vừa có biển vừa có đồng. Ba thôn còn lại là thuần nông. Riêng thôn Hội Thuận giáp xã Mỹ Tài thì còn có đất soi (đất rẫy kề chân núi). Thôn Hội Thuận là thôn có số đông là người dòng họ Hồ và cũng là quê ngoại tôi. Khi tôi đã lớn,mỗi lần mang tôm, cá, sứa về quê ngoại đám giỗ, Mẹ tôi cứ dặn đi dặn lại cả thôn này là người cùng họ không được “mây gió” với cô thiếu nữ nào. Thực ra thì gia phả phải dày cỡ tự điển của Oxford thì mới nhận ra là bà con. Thế mới biết ở quê tôi ngày xưa, các Cụ nhà ta quý trọng tình nghĩa đến mức nào.
Sinh ra trên quê hương Phù Mỹ nhưng vì chiến tranh gia đình tôi phải vào Quy Nhơn để sống. Tôi rời quê hương khi còn là một cậu bé ngồi trong đôi bầu để mẹ gánh đi. Sau ngày thống nhất đất nước, khi tôi đã trưởng thành, gia đình tôi mới trở lại quê hương Mỹ Cát. Chưa yên ổn nhà cửa thì chiến tranh Biên giới Tây Nam xảy ra. Tôi phải lại một lần nữa rời khỏi quê hương mình.
Một cuộc ra đi trong vội vã. Tôi chưa kịp nói lời chia tay với người tôi yêu thương. Chưa kịp dọn những thửa ruộng muối còn vương vãi đất mưa. Bao người như tôi trong chuyến đi ấy chưa kịp làm điều gì trọn vẹn. Tuyến lửa của Quân khu 5 từ Đức Cơ - Gia Lai đến Đắc Đam - Đắc Lắc “lửa đã cháy và máu đã đổ”. Chuyến ra đi năm đó khá dài về thời gian, và rộng về không gian. Từ quê hương Bình Định đến vùng đất đỏ Đức Cơ - Tây Nguyên, rồi rong ruổi qua 4 tỉnh của miền đông bắc Campuchia: Ratanakiri, Mondonkiri, Stungtreng và Preah vihear.
Sau ngày tôi ra đi ít lâu, gia đình tôi lại vào Nam sinh sống. Từ chiến trường trở về, quê hương ruột thịt là ngôi nhà tranh vách đất cửa đóng then cài. Cây chùm ruột tôi trồng trước khi lên đường đã vài mùa ra trái.
Thắng cảnh Mũi Rồng ở Mỹ Thọ. Ảnh sưu tầm
Mỗi lần đến mùa ra trái, ai cũng nhắc đến người con đang biền biệt phương xa. Lá đước rụng phủ kín một lớp dày trước sân nhà. Chiếc xuồng nan tre vẫn nằm dưới nước chơ vơ. Tôi chỉ “ghé thăm” quê hương mình một thời gian ngắn ngủi. Một lần nữa phải ngậm ngùi xót xa vác ba lô vào miền đất Nam bộ xa xôi.
Tôi không có nhiều kỷ niệm để viết về nơi đã sinh ra mình. Trong ký ức của tôi chỉ còn nhớ một đầm nước lợ Đề Gi nước trong xanh mùa tháng 6. Đề Gi đục ngầu, sóng giận dữ mùa biển động. Con sông La Tinh ngoằn ngoèo chảy uốn quanh.
Chỉ còn là những dòng sông.
Dòng sông của tuổi thơ.
Dòng sông của những năm đợi tháng chờ…
Sông La Tinh “con sông tôi tắm mát, con sông tôi đã hát” một thời…
…………………………………………
Trong buổi họp mặt hội Đồng hương Phù Mỹ đang sinh sống và công tác tại thành phố Hồ Chí Minh tháng 3/2010, có sự hiện diện của Bí thư và Chủ tịch huyện Phù Mỹ. Hai bức ảnh Mũi Rồng và ngọn Hải Đăng ở Mỹ Thọ được giới thiệu. Sau buổi họp mặt, hai bức ảnh trên được hai doanh nhân mua lại với giá hơn 50 triệu đồng.
__________________ Quy Nhơn...
Con đường nghiêng em hát bên tôi.
Gió và tóc...nắng và nước mía
|
| Lên trên |
|
| |
hà an mỹ Lúa mạ 3 lá


Thành viên từ: 22/02/2010 Quốc tịch: Vietnam Bài viết: 111
|
| Bài: 26/07/2010 lúc 4:17PM | Địa chỉ máy đã được log
|
|
|
Trích: VinhXuan
| Trời, định viết bài Phù Mỹ nữa hay sao đó Pác? |
|
|
Quy Nhơn, Tuy Phước viết được vài trang. Không lẽ quê hương sinh ra mình lại không có. Bạn ủng hộ nhé !
__________________ Quy Nhơn...
Con đường nghiêng em hát bên tôi.
Gió và tóc...nắng và nước mía
|
| Lên trên |
|
| |
badung Bông lúa vàng


Thành viên từ: 12/07/2009 Quốc tịch: Vietnam Bài viết: 851
|
| Bài: 26/07/2010 lúc 5:48PM | Địa chỉ máy đã được log
|
|
|
Hôm nào em về quê "an cư", em sẽ dành thời gian tham quan nơi này.
__________________ Câu trả lời gọn nhất là hành động - Goethe
|
| Lên trên |
|
| |
hà an mỹ Lúa mạ 3 lá


Thành viên từ: 22/02/2010 Quốc tịch: Vietnam Bài viết: 111
|
| Bài: 10/08/2010 lúc 2:22PM | Địa chỉ máy đã được log
|
|
|
SÔNG LA TINH, NỖI LÒNG QUÊ HƯƠNG
La Tinh là tên của một dòng sông, chỉ biết có vậy. Tôi chưa bao giờ đi dọc con sông hiền hòa và sâu lắng để biết nó xuất phát từ đâu, trước khi chảy qua vùng Mỹ Cát quê nhà. Sông La Tinh có lẽ là con sông nhỏ nhất trong những con sông ở Bình Định. Không thể so sánh với dòng sông Kôn bắt nguồn từ Tây Nguyên hùng vĩ với độ dốc lớn đặc quánh phù sa.
Sông La Tinh bắt nguồn từ phía tây Phù Cát, chảy ngoằn ngoèo qua Phù Ly thành ranh giới giữa Phù Mỹ và Phù Cát. Đoạn cuối cùng chấm dứt ranh giới giữa Phù Mỹ và Phù Cát là khúc sông chảy qua hết thôn Hội Thuận. Phía bên kia bờ Hội Thuận là xã Cát Tài - Phù Cát. Sông chảy một đoạn nữa thì gặp một con đập nhỏ người ta đắp để dẫn nước vào ruộng gọi là đập Bờ Mun. Con đập này cũng là con đường liên kết giữa thôn Chánh Hội và thôn Hội Thuận. Khi còn nhỏ, nhỏ lắm mẹ tôi vẫn phải cõng tôi qua con đập này để về quê ngoại Hội Thuận mỗi khi có giỗ. Sau ngày tôi vào chiến trường Tây Nam thì quê tôi vào làm ăn tập thể gọi là Hợp tác xã và một chiếc cầu đã được xây dựng qua khúc sông này. Dòng chảy cứ thế xuôi về hướng đông chảy mãi chảy mãi đến hết địa bàn xã Mỹ Cát thì đến xã Mỹ Chánh và đoạn cuối cùng nó chảy qua cầu An Xuyên rồi qua xóm Xuyên Bắc để chảy ra đầm nước lợ Đề Gi. Đây chính là sông Lu Xiêm Giang.
Một đoạn sông La Tinh ngày nay. Ảnh: Bá Phùng
Cũng từ đầu nguồn sông Lu Xiêm Giang có một nhánh nữa chảy qua vùng Cát Tài sau đó qua xã Mỹ Cát đoạn sau lưng UBND xã Mỹ Cát ngày nay gọi là sông Cả, sông Mỹ Cát và không hiểu sao dòng sông này lại mang tên nguyên thủy là sông La Tinh. Sông chảy qua thôn An Mỹ quê tôi, xóm Xuyên Hải của thôn An Xuyên để ra đầm nước lợ Đề Gi, đây chính là con sông chứng kiến thời thơ ấu của tôi với biết bao kỷ niệm. Như vậy xã Mỹ Cát là xã có hai dòng chảy của một con sông đổ về mang bao phù sa bồi đắp cho vùng cực đông của huyện Phù Mỹ.
Dòng sông trong tim tôi
“Trong tim ai cũng có một dòng sông” (Nhạc Hoàng Hiệp).
Mỗi lần nghe câu hát với giọng trầm buồn này luôn đưa tôi về kỷ niệm của thời thơ ấu với dòng sông La Tinh êm ả. Dòng sông nhỏ với bề rộng vài chục thước nép giữa những xóm làng lũy tre rừng đước quanh năm xanh lá. Đoạn cuối dòng sông chảy qua quê tôi nó cũng theo con nước lớn nước ròng theo nhịp thời gian. Dòng sông chảy nhẹ nhàng trôi qua những chiếc cầu, qua những con đập nhỏ chặn nước mùa khô hạn.
La Tinh trong vắt mùa nắng và cũng đỏ ngầu giận dữ mùa nước lũ mưa dầm.
Mẹ tôi sinh tôi trong căn nhà trên vùng đất bồi của hạ lưu, bên dòng nước của con sông ấy. Một bên nhà nhìn ra dòng sông và một bên nhà nhìn ra cửa đầm Đề Gi. Xa xa một vùng trắng xóa xa xăm là cửa biển. Đến quê tôi dòng sông đã vượt qua bao vùng đất khô cằn, vượt bao gian nan để đem về quê tôi những bãi bồi dòng nước trong ngần ngời xanh, tươi mát. Dòng chảy du dương những nhịp trữ tình, mang nỗi niềm sông núi.
Ai đã từng đến cửa sông Xuyên Hải, nơi dòng sông chảy ra biển, rồi từ biển chảy vào ở những thời khắc giao hoà của trời đất, sẽ cảm nhận được những điều thú vị chỉ nơi đây mới có. Những buổi sáng sớm tinh mơ khi thủy triều rút ra tít xa, bề mặt của đầm như rộng ra mênh mông. Khi con nước bắt đầu lên, không còn bãi để kiếm mồi. Những cánh chim bay chấp chới từ biển lớn vào, vừa bay vừa kêu trên những ngọn đước. Rồi thời khắc ngày chuyển sang đêm trong bóng chiều tà mặt trời mờ dần chìm xuống phía trời xa, những con thuyền nhỏ chầm chậm trôi trên biển trong ánh chiều chạng vạng. Lúc đêm chuyển sang ngày trong ánh rạng đông hướng cửa biển Đề Gi. Khoảnh khắc thần tiên ai đã từng chứng kiến, dễ mấy ai quên những cảm xúc của lòng mình trước cảnh vật của thiên nhiên.
Khi trưởng thành tôi đã từng lang thang dọc theo con sông để cảm thức được thần thái của dòng sông, hương vị đặc biệt khi vào mỗi buổi sáng tinh mơ trong màn sương mềm mại như lụa là… Tôi đi trên sông mà cứ tưởng như đang bềnh bồng trên tận cõi mây trời.
Ven đường, trên những đầm nước lợ, những lùm cây đước như những chòm đảo xanh, khác gì với một Hạ Long nho nhỏ.
Những buổi chiều trở gió nồm mạnh, nước sông cuồn cuộn từ mặt nước của Đầm như dậy sóng. Những buổi chiều lặng gió dòng sông tĩnh lặng như để mọi vật soi lại mình, chuẩn bị cho một cuộc viễn du vào giấc sâu của màn đêm. Trước khi hòa vào màn đêm, dòng sông chuyển sang màu tím thủy chung, phủ nhẹ nhàng trên mặt sông thật lung linh và huyền ảo.
Rồi những chiều mưa giông tiết tháng 7, khi trời qua tiết lập thu ruộng muối đã bỏ hoang… những hạt nước vô tình dũng mãnh tạt lên mặt ruộng tóe lên những đốm hoa màu trắng xóa. Cả một không gian rộng lớn từ dòng sông, từ những thửa ruộng muối kế cận như một dải khăn nhung mượt mà, kết vô vàn hoa huệ trắng ngát hương tiễn những phận đời phiêu bạt sắp đi về chốn xa xôi…
Nhớ mùa gió bấc thổi về, mưa bụi bay đầy khung trời. Mây xám vần vũ trên đầu. Cái lạnh căm căm tràn về theo làn gió, mang theo cái lạnh như cắt da bao phủ xóm làng. Gió hú trên các ngọn cây đầy mây và sơn lam. Gió làm xiêu vẹo hàng đước chắn sóng ven sông. Gió bấc như một người tình thủy chung đúng hẹn lại quay về than vãn và oán trách vô tình…
Giờ đây, nhớ những chuyến chở muối ban đêm cùng ánh trăng lung linh lênh đênh trên dòng sông, nghe tiếng dương liễu xào xạc… gợi lên cảm giác não lòng về kiếp người viễn xứ đã qua. Dòng sông sẽ chỉ còn một mình và một mình mãi chảy với thời gian.
Từ nơi sâu thẳm của hồn mình tôi chỉ nghĩ một điều đơn giản: Dòng sông là da thịt, là máu đỏ, là dòng sữa mẹ thơm tho ngọt ngào.
Nhà thơ Tế Hanh đã quá sâu sắc khi viết rằng, ấn tượng về nơi chôn nhau cắt rốn, đối với mỗi người, là ấn tượng đầu tiên về thế giới xung quanh, và đó cũng chính là ấn tượng cuối cùng còn đọng lại mãi đến khi nhắm mắt lìa đời. Nhà thơ Tế Hanh khắc khoải về bóng dừa Bình Định:
“…Quy Nhơn bao giờ ta trở lại
Hàng dừa trong gió gọi từng cơn.”
Còn với tôi đó chính là “Dòng sông tôi tắm mát. Dòng sông tôi đã hát.”
Một buổi chiều cuối thu xưa, trước khi rời quê hương đến miền đất lạ. Tôi đã đi dọc theo hai bên bờ của con sông. Trời cuối thu mùa đẹp nhất của một vùng quê ven biển. Dọc theo con đê dưới nắng chiều nhìn lên các tán cây chợt thấy màu vàng rực, vừa có chút nắng và có một chút sương, gió thổi từ biển vào hơi lạnh. Người tôi như nhỏ lại giữa không gian thầm lặng, mặt sông như rộng hơn. Những xóm làng ẩn khuất trong những hàng đước lâu năm, khói lam chiều đã lan tỏa cả một không gian. Nắng thu vàng, sương chiều mùa thu, gió thu của biển, vẻ đẹp rực rỡ sắp qua của mùa thu. Tôi ghi lại dấu ấn của mùa thu năm ấy như một báu vật của riêng mình.
Con sông là nơi lưu trữ sâu đậm nhất về hình bóng của bà nội tôi. Cả cuộc đời bà gắn liền với dòng sông thân thiết này. Bà nổi tiếng trong làng về nghề đi mó. Câu ca “cánh cò lặn lội bờ ao” là hình ảnh của dòng sông trước nhà, dáng bà bì bõm nước ngập tới cằm, để “kiếm bữa ăn” theo cách nói dân dã vùng biển. Mẹ tôi kể lại là con sông này có một loại cá bống rất ngon nhiều thịt không xương. Khi mẹ tôi sinh mấy anh em tôi, bà luôn đi mó cá bống, về kho mặn với tiêu hạt nuôi con dâu và những đứa cháu của bà. Lớn lên lúc rời sữa mẹ, cũng chính bà kho cá bống tuốt lấy thịt nhai với cơm, và mớm cho anh chị em tôi. Ngày nay, chuyện ăn cơm nhai không còn nữa, xã hội đã phát triển với những nhận thức về vệ sinh. Nhưng món cơm nhai thì không thể quên được.
Bà cũng hay thường bỏ tôi vào đôi bầu để “gánh” tôi đi tắm sông. Quê tôi nước ngọt quý lắm. Đi gánh nước ai cũng mang theo quần áo để giặt và tắm. Người già, người trẻ, đàn ông, đàn bà, thanh niên, thiếu nữ, con nít bọn tôi đều tắm chung ở một khúc sông.
Thằng cháu nội và quần áo một đầu còn đầu phía bên kia là bầu nước kĩu kịt qua những bờ ao, ruộng muối.
Từ cái bờ đê của đìa nhà Lựa ra bến sông có một cái cồn cát. Tôi vẫn thường thấy bà ra đây cầm một cái rổ xúc một vật gì đó. Khi mang về bà luộc lên cho nó mở miệng, sau đó bà ngồi tẩn mẩn lấy phần nạc đem nấu cháo. Thấy đứa cháu nào đến gần bà cũng đút cho một miếng để tránh xa xa để bà làm. Khi đã trưởng thành tôi mới biết đó là “con xúc” là dòng họ nhà nghêu. Phần thịt của nó ít lắm chỉ như hạt bắp mà bà làm cả tô để nấu cháo cho cháu thì thật là một kỳ công.
Bữa cơm cuối cùng trước khi tôi lên đường vào chiến trường Tây Nam bà vẫn nấu món cháo xúc. Tôi cũng không ngờ rằng đó là lần cuối cùng bà nấu món cháo bằng thứ hải sản bà kiếm được từ sông. Bà đã bám chặt cuộc đời mình với dòng sông âm thầm trôi chảy.
Giờ đây bà đã ngủ yên trên phần đất quê hương cách không xa bờ con sông lắm. Mặc cho phù sa khi lở khi bồi. Mặc cho dòng sông chảy khi ròng khi lớn. Sông La Tinh vẫn là dòng sông còn nhiều dấu ấn trong tôi. Sông vẫn như người mẹ hiền tần tảo, suốt đời hy sinh chảy mãi chảy mãi trong lòng tôi khúc hát ngàn đời.
Mỗi lần về quê, tôi vẫn tắm trên dòng sông ấy để đi tìm lại những gì còn lại của tuổi ấu thơ. Trong tôi vẫn có một dòng sông thầm lặng, dòng sông của ký ức và tâm tưởng, đang ầm ĩ trôi bồng bềnh lênh đênh vào chốn xa xôi. Rồi một ngày nào đó trong chuỗi thời gian của một kiếp người, sẽ hòa mình vào dòng chảy để nhận ra chính mình: chỉ là hạt nước nhỏ của dòng sông La Tinh.
Tôi chưa bao giờ ra đi về mặt không gian, tôi cũng chẳng quay về so với thời gian. Sông là vì sao khuya vào những đêm mất ngủ, để hồn tôi là tinh tú sáng đêm như một nỗi mong chờ. Sông sẽ là đám mây trời lãng tử, nghe tiếng vọng tim tôi mang về nơi viễn xứ, để ngàn năm phiêu lãng trên nền trời xanh. Sông là bài thơ tình tuyệt tác, tôi đã từng lãng quên trái tim mình ở đó, đập nhịp thì thầm ngâm dòng chảy của sông.
Sông sẽ là khúc nhạc dài của một đời ấp ủ, của một đời tôi canh giữ, chỉ sợ một ngày nào đó tôi không còn có thể hát lên đoản khúc mở đầu “chảy đi sông ơi!”.
__________________ Quy Nhơn...
Con đường nghiêng em hát bên tôi.
Gió và tóc...nắng và nước mía
|
| Lên trên |
|
| |
Canh Van Lúa nẩy mầm


Thành viên từ: 01/09/2009 Bài viết: 33
|
| Bài: 11/08/2010 lúc 2:39 AM | Địa chỉ máy đã được log
|
|
|
Bài viết hay lắm Pác à.
|
| Lên trên |
|
| |
kennyviet Lúa nẩy mầm


Thành viên từ: 06/06/2010 Quốc tịch: Vietnam Bài viết: 30
|
| Bài: 03/09/2010 lúc 3:07PM | Địa chỉ máy đã được log
|
|
|
Tặng các bạn Phù Mỹ
Êm ở Mỹ Phân, có chầng Mỹ Lậc, qua đèo NHâng, cởi xe đòn giâng, nó trật con cấc =));)):D
Quê Tôi Phù Mỹ hoang sơ
Bãi Cát Xuân Thạnh mộng mơ chiều về.
Bờ biển Mỹ Thọ đẹp mê
Mũi Rồng thanh thoát ru về Hải Đăng.
Chùa hang ai còn nhớ chăng
Du khách đông ngẹt mỗi khi trăng về.
Ai đi chưa hết đừng về
Đèo Nhong lịch sử bốn bề khan trang.
Giếng tiên nước mát trong lành.
Uống vào một ngụm không đành lìa xa.
Mời ai một lần ghé qua
Phù Mỹ tươi đẹp thiết tha ân tình
|
| Lên trên |
|
| |
|
|
Để trả lời, bạn phải đăng nhập. Muốn là thành viên, bạn phải đăng ký.
|
|
Bạn không thể gửi bài. Bạn không thể trả lời. Bạn không thể xóa bài của bạn. Bạn không thể sửa bài của bạn. Bạn không thể tạo bình chọn. Bạn không thể bình chọn.
|
|
|